có hạnh
Định nghĩa
- Tính từ:
- Có đức hạnh, có phẩm chất tốt đẹp: "có hạnh" mô tả một người sở hữu những đức tính cao quý, đạo đức tốt, thường dùng trong văn cảnh trang trọng hoặc cổ xưa.
- Hiếm dùng: Từ này ít xuất hiện trong giao tiếp hiện đại, chủ yếu được tìm thấy trong văn học cổ điển hoặc các văn bản tôn giáo, triết học.
Ví dụ sử dụng
- Tính từ:
- Người phụ nữ có hạnh thường được mọi người kính trọng. (Người phụ nữ có đức hạnh thường nhận được sự kính trọng từ mọi người.)
- Trong xã hội xưa, một người có hạnh là tấm gương sáng cho con cháu noi theo. (Trong xã hội cũ, một người có phẩm chất tốt đẹp là hình mẫu cho thế hệ sau.)
Các cách sử dụng nâng cao
"có hạnh" trong văn cảnh tôn giáo: Thường dùng để ca ngợi đức hạnh của các bậc tu hành hoặc người có đạo đức cao.
- Ngài là một bậc chân tu có hạnh, sống thanh bần và giúp đỡ chúng sinh. (Ngài là một nhà tu hành có đức hạnh, sống giản dị và hỗ trợ mọi người.)
"có hạnh" trong văn chương cổ: Xuất hiện trong các tác phẩm văn học trung đại để miêu tả nhân vật chính diện.
- Nàng là một cô gái có hạnh, hiếu thảo với cha mẹ và hòa thuận với anh em. (Nàng là một cô gái đức hạnh, hiếu thảo với cha mẹ và hòa thuận với anh chị em.)
Biến thể và từ gần giống
Đức hạnh (danh từ): phẩm chất đạo đức tốt.
- Đức hạnh của ông ấy được mọi người ngợi khen. (Phẩm chất đạo đức của ông ấy được mọi người ca ngợi.)
Hạnh kiểm (danh từ): sự đánh giá về đạo đức và hành vi của học sinh.
- Hạnh kiểm tốt là điều kiện để được khen thưởng. (Đánh giá đạo đức tốt là điều kiện để được khen thưởng.)
Vô hạnh (tính từ): không có đức hạnh, trái nghĩa với "có hạnh".
- Kẻ vô hạnh thường bị xã hội xa lánh. (Người không có đức hạnh thường bị xã hội xa lánh.)
Từ đồng nghĩa
- Có đức: sở hữu phẩm chất tốt đẹp, thường dùng trong đời sống hàng ngày.
- Hiền đức: hiền lành và có đức hạnh, thường dùng để khen ngợi phụ nữ.
- Nhân hậu: có lòng thương người và phẩm chất tốt.
Thành ngữ liên quan
- Có hạnh thì có phúc: người có đức hạnh sẽ gặp điều may mắn, tốt lành.
- Ông bà ta thường dạy: "Có hạnh thì có phúc", nên sống phải giữ gìn đạo đức. (Ông bà ta thường dạy rằng người có đức hạnh sẽ gặp may mắn, vì vậy phải sống giữ gìn đạo đức.)